Có những buổi chiều ở trường, khi tiếng trống tan học đã vang lên, học sinh rời lớp, sân trường dần lắng lại trong ánh hoàng hôn yên ả. Nhưng ở một góc khác của ngôi trường ấy, trong những phòng họp nhỏ, ánh đèn vẫn sáng. Những người thầy, người cô vẫn ngồi bên nhau – không còn bục giảng, không còn bảng đen – chỉ còn sách vở, giáo án và rất nhiều trăn trở mang tên học sinh.
Bởi với những người làm giáo dục, công việc không kết thúc khi giờ học khép lại. Trách nhiệm của người thầy còn tiếp tục sau cánh cửa lớp học – nơi họ tự hỏi mình đã làm đủ tốt hay chưa, còn em nào đang gặp khó khăn, còn học sinh nào đang dần mất niềm tin vào bản thân và vào việc học.
Vừa qua, Trường THPT 25-10 đã phối hợp cùng Trường THPT Nguyễn Huệ tổ chức hội thảo liên trường với chủ đề:
“Giải pháp hỗ trợ học sinh yếu, kém môn Toán ở trường THPT.”
Đây không đơn thuần là một buổi sinh hoạt chuyên môn theo thông lệ, mà là cuộc gặp gỡ của những người thầy cùng chung một nỗi trăn trở rất thật:
“Làm thế nào để không em nào bị bỏ lại phía sau?”
Toán học – khi nỗi sợ cần được lắng nghe

Toán học từ lâu vẫn được xem là một trong những môn học “khó nhằn” đối với không ít học sinh THPT. Không phải vì các em thiếu thông minh, mà bởi mỗi học sinh có một xuất phát điểm khác nhau, một cách tiếp cận khác nhau, và đôi khi chỉ cần chậm lại một bước, các em đã cảm thấy mình “không theo kịp” và dần đánh mất sự tự tin.
Tại hội thảo, các thầy cô không né tránh thực tế ấy. Những khó khăn trong quá trình giảng dạy Toán cho học sinh yếu, kém được nhìn nhận thẳng thắn, cởi mở và đầy trách nhiệm. Không ai tìm cách đổ lỗi cho chương trình, cho học sinh hay cho hoàn cảnh. Thay vào đó, câu hỏi được đặt ra là:
“Người thầy có thể làm gì khác đi?”
Chia sẻ để cùng tiến bộ

Không khí của buổi hội thảo không mang tính lý thuyết khô khan, mà là sự trao đổi chân thành giữa những người đồng nghiệp cùng chung sứ mệnh.
Từng kinh nghiệm được sẻ chia.
Từng phương pháp giảng dạy được phân tích, mổ xẻ và điều chỉnh.
Từng bài học được nhìn lại từ chính góc nhìn của học sinh – những em đang loay hoay, chậm nhịp, thậm chí có lúc muốn bỏ cuộc.
Có thầy chia sẻ về việc thay đổi cách vào bài để tạo hứng thú.
Có cô nói về việc chia nhỏ kiến thức, dạy chậm hơn, chắc hơn.
Có những ý kiến nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đồng hành tâm lý, để học sinh không còn cảm giác sợ hãi mỗi khi nhắc đến môn Toán.
Tất cả đều chung một mong muốn:
để Toán học không còn là nỗi ám ảnh, mà trở thành một hành trình có người dẫn dắt, có người kiên nhẫn đi cùng.
Khi người thầy cũng không ngừng học

Ở Trường Số, bên cạnh những hoạt động trải nghiệm, hướng nghiệp và rèn luyện kỹ năng dành cho học sinh, đội ngũ giáo viên vẫn âm thầm bồi dưỡng chính mình. Học hỏi từ đồng nghiệp, từ thực tiễn giảng dạy, từ chính những điều chưa trọn vẹn trong mỗi tiết học.
Việc tổ chức hội thảo liên trường không chỉ nhằm tìm ra giải pháp cho một môn học cụ thể, mà còn thể hiện tinh thần học tập suốt đời của người thầy. Bởi giáo dục không bao giờ là con đường một chiều. Muốn học sinh tiến bộ, người thầy trước hết phải sẵn sàng thay đổi và hoàn thiện bản thân.
Dạy dễ hiểu hơn.
Dạy sát với năng lực của từng nhóm học sinh hơn.
Và dạy bằng sự thấu cảm, nhân văn hơn.
Đó không phải là những mục tiêu lớn lao, mà là những điều rất thật, rất gần với từng tiết dạy hằng ngày.
Giáo dục bắt đầu từ sự nghiêm túc phía sau cánh cửa phòng họp

Quan tâm đến học sinh không chỉ nằm ở những lời động viên trước lớp, những khẩu hiệu treo trên bảng tin hay những bài phát biểu đầy cảm xúc.
Sự quan tâm ấy bắt đầu từ những giờ họp kéo dài sau giờ dạy, từ những cuộc trao đổi thẳng thắn, từ việc người thầy sẵn sàng thừa nhận: “Có lẽ mình cần dạy khác đi.”
Chính sự nghiêm túc ấy – âm thầm nhưng bền bỉ – mới là nền tảng để tạo nên những thay đổi thực sự trong giáo dục. Khi người thầy không ngừng học, không ngừng suy ngẫm và không ngừng cải thiện, học sinh sẽ luôn có chỗ dựa để bước tiếp.
Khi người thầy không ngừng học,
thì học sinh sẽ không bao giờ bị bỏ rơi.
Đồng hành để không ai bị bỏ lại phía sau
Hội thảo khép lại, nhưng những câu hỏi, những ý tưởng và những cam kết vẫn còn tiếp tục. Bởi giáo dục không dừng lại ở một buổi gặp gỡ, mà là một hành trình dài cần sự kiên trì, thấu hiểu và đồng lòng.
Với Trường THPT 25-10, mỗi học sinh đều xứng đáng được quan tâm, được hỗ trợ và được tin tưởng vào khả năng của chính mình. Và để làm được điều đó, người thầy sẵn sàng quay lại bàn học – không phải vì bản thân, mà vì tương lai của học trò.
Đó chính là giá trị bền vững nhất của giáo dục:
dạy bằng trách nhiệm – học bằng yêu thương – và không để bất kỳ học sinh nào bị bỏ lại phía sau.
